Trọng sinh chi bất trứ cẩm – Chương 62

Trọng sinh chi bất trứ cẩm

| Chương 62 |

***

Vân Kiên hành động rất nhanh chóng. Ngày hôm sau đường thủy toàn thành đều bị phong tỏa.

Khi ta và Vân Xuyên chạy về Xuân Hiểu Viên, trùng hợp trông thấy Bách Nha đang bận túi bụi, nói là Chẩm Hà quán trong Viên hỏa hoạn.

“Ngươi nói nữ nhân kia đã tìm tới chưa?” Ta cau mày hỏi.

“Không hề!” Bách Nha giậm chân, “Trở về nơi này liền xảy ra chuyện, ta ở đây coi chừng, nhất thời cũng không cách nào ra tay được. Nếu thật sự là kế dương đông kích tây…”

“Đốt thì cứ đốt, hiện giờ lập tức đi tìm cho ta! Mùi vị của Thiên lý điệp hương… Ngươi thả con bồ câu kia ra mới có thể tìm được.”

Con bồ câu kia tuy nhìn thì béo tròn lười biếng nhưng mỗi lần truyền tin qua lại đều cực kỳ chuẩn xác. Có lẽ mấy thứ như Thiên lý điệp hương này với nó mà nói cũng không xa lạ gì.

“Ánh mắt ngươi độc như vậy mà còn có thể để người của Vân Kiên trà trộn vào đây?” Vân Xuyên nâng mi.

“Cho dù là Vân Kiên cùng Thập Nhị Lâu hợp tác, bọn họ cũng chưa chắc đã hoàn toàn tín nhiệm lẫn nhau. Bởi vậy rốt cuộc là người của Vân Kiên hay là người của Thập Nhị Lâu thì còn chưa biết.”

Tuy rằng ta nói như vậy nhưng trong lòng vẫn có vài phần cảm khái: Vân Kiên từ trước đến giờ cũng không giỏi tổ chức mạng lưới nhân mạch lắm. Nhưng trái lại Thập Nhị Lâu tự chủ trương có khả năng lớn hơn. Chỉ là thời gian dài như vậy mà bọn họ cũng không có động tĩnh gì nhưng mấy ngày nay sao lại có? Hơn nữa còn là tìm phiền toái đến cho ta.

Ta tính toán thời gian một chút, chính là lúc Vân Xuyên đến Hoài Tô, những xung đột cùng mâu thuẫn liền lộ ra bên ngoài. Nghĩ đến tận đây, ta không khỏi nhìn hắn một cái.

“Làm sao vậy?” Vân Xuyên cùng ta đối mắt, nhãn thần thản nhiên, “Ngươi lại hoài nghi ta điều gì?”

Ta cười cười, hỏi ngược lại: “Ngươi có điều gì mà ta phải hoài nghi sao?”

Vân Xuyên: “Ở trong mắt ngươi, ta làm gì đều là sai.”

Ta rất muốn nói là ‘đúng’.

Thế nhưng ta chỉ xoay người không tiếp lời, phân phó mấy người hộ vệ đi phủ nha báo quan, nói là có người phóng hỏa.

“Vì sao không để ta đi?” Vân Xuyên đi tới đứng trước mặt ta, “Ngươi sợ ta bị Vân Kiên phát hiện?” Ta phớt lờ hắn, hắn lại thấp giọng nói: “Chứng cứ phạm tội của Vân Kiên đều đã lấy được, không thể cho hắn có cơ hội điều binh. Bằng không chúng ta ở ở chỗ này càng không an toàn, người của phủ nha cũng không thể tin hết. Ta không thể để cho ngươi lại bị hắn uy hiếp.” Hàn quang trong mắt hắn cực kỳ sắc bén khiến người khác phải sợ hãi. Ta nghĩ đến chuyện tình ngày đó, trong lòng chững lại, buột miệng hỏi: “Ngươi biết chuyện ngày đó rồi?”

Vân Xuyên không nói lời nào, thần tình bí ẩn, cách qua lớp quần áo chuẩn xác xoa nhẹ lên vết thương ở chân ta.

Chuyện ngày đó… Hắn làm sao lại biết?

Ta cẩn thận hồi tưởng những người ngày đó chạy vọt vào phòng. Thực ra đều là tâm phúc của ta… Vừa nghĩ như thế, ta chống lại ánh mắt của Vân Xuyên, vừa định có lời muốn nói lại nghe hắn mở miệng nói trước: “Ngươi muốn hỏi ta điều gì ta đều sẽ nói cho ngươi biết… Giúp ta xử lý xong chuyện ở nơi này, ta nói cho ngươi biết hết thảy.”

“Nếu như không liên quan đến ta, ta không biết cũng không hề gì. Nhưng bây giờ ta lại bị liên lụy trong đó, chỉ có thể nghe lời ngươi,” ta cười nhạt, “Không phải ngươi nghĩ như vậy sao?”

Hắn cũng cười lạnh nói: “Cho dù ta làm gì cũng đều là sai cả.”

Bên phía phủ nha không có ai đến đây, chỉ có mấy tiểu lại* nói bảo chúng ta cứ quay về, sáng mai mới phái người tới.

*Tiểu lại: Nha dịch cấp thấp.

Ta không lay chuyển được Vân Xuyên, đành phải đồng ý để cho hắn và Bách Nha đi trước dò đường thử, trời gần sáng mới trở về.

“Phủ nha đều vô dụng, không tìm được người.” Bách Nha thoạt nhìn rất bực bội.

“Người ta phái đi Thủ bị doanh còn chưa trở lại,” Vân Xuyên trái lại không chút hoang mang, còn ngồi xuống uống trà, tuy khát vô cùng nhưng không mất nghi thái, “Lần này vốn là dẫn theo binh đến, hắn không phản, ta còn thấy đáng tiếc.”

“Đã có chứng cứ vì sao không trực tiếp bắt sống hắn đi?” Ta quả thực không muốn cùng hắn, còn có người người những chuyện hao tổn tinh thần này nữa.

“Thả dây dài câu cá lớn,” Vân Xuyên mỉm cươi, rất nghiêm túc, “Muốn xoay chuyển hướng gió trên triều, kẻ cầm đầu gây chuyện nhất định phải diệt trừ.”

Ta biết hắn chỉ đám văn thần kia, trong lòng ít nhiều có chút ý nghĩ thương xót đồng loại. Bởi vậy cười gượng: “Vậy thì ngươi cần gì phải chờ ta hồi kinh? Chỉ cần bãi miễn chức vị của phụ thân và đại ca ta, trực tiếp chấn chỉnh Văn Trang Quốc Công Phủ cùng những kẻ dựa hơi Quốc Công phủ là được.”

“Quốc Công phủ là niệm tưởng của ngươi, ta sao có thể chặt đứt niệm tưởng ấy?” Hắn không để tâm cười, lại nghiêm mặt nói, “Hơn nữa vừa hay tương phản, phụ thân ngươi bây giờ ốm đau bệnh tật, đại ca ngươi an phận thủ thường, lại có một Di Thân Vương không cưới không nạp mà thay hắn hộ giá bảo vệ. Ta động đến Quốc Công phủ trái lại sẽ bị thiên hạ chỉ trích. Giữ lại Quốc Công phủ, thậm chí là nâng đỡ Quốc Công phủ lúc này mới có thể làm an lòng đám sĩ tử kia.”

“Bởi vậy ngươi nhất định muốn ta hồi kinh mới được?”

“Trẫm muốn mượn danh Chiêu Hoa Quân, đổi lấy chi giao,” Vân Xuyên không quan tâm đến Bách Nha còn đang ở đây, vươn tay vuốt lên đỉnh đầu ta, hòa nhã nói, “Trẫm đem nửa đời sau đều bồi thường cho ngươi.”

Ta khinh thường hất đi tay hắn, hắn lại nói: “Chỉ sợ ngươi không cần thôi.”

Hắn nói thế thành ra ta không còn lời nào để nói, chỉ đành trầm mặc im lặng.

Thủ bị doanh ở Hoài Tô không có nhiều tinh nhuệ, đều là những người có công trong đội quân lúc xuôi nam diệt Thiên Thị lưu lại.

Bách Nha một tay đảo chuôi đao sáng lấp lánh đến hoa mắt, liếm môi cười cười: “Cuối cùng thì vẫn là đối đầu cùng bọn họ… Thực đúng là nhờ phúc của ngươi.”

Ta cũng cười: “Hà tất phải sợ phiền phức? Vì mẫu thân báo thù cũng xem như kết thúc một mối hận cũ, từ nay về sau người cũng tiêu dao tự tại.”

Nói xong, lại cảm thấy mu bàn tay ấm áp ——

“Ngươi tiêu dao sao?”

“Hận cũ của ta đã hết sao?” Ta ngửa đầu uống cạn chén rượu.

“Ngươi không thể uống quá nhiều rượu.” Vân Xuyên cúi đầu.

“Khi phong ba sắp tới, một thư sinh vô dụng như ta cũng nên mượn rượu tăng thêm can đảm.”

Phong ba quả thực đã tới, xế chiều hôm đó ngoài cửa thành Hoài Tô đột nhiên bị phong tỏa, ngay cả đường thủy cũng dùng thủy sư tuần tra.

Ta hỏi Vân Xuyên, Vân Kiên rốt cuộc có biết hắn ở đây hay không.

Vân Xuyên trầm mặc cân nhắc, mở miệng nói: “Hắn không biết, có điều hắn biết Nguyễn Trúc Thanh ở chỗ này.”

Ta hỏi: “Đây là tin tức các ngươi thả ra sau khi đã thương lượng?”

Vân Xuyên gật đầu: “Ta và hắn đều cho rằng làm như vậy Vân Kiên sẽ càng có khả năng sẽ bắt hắn để uy hiếp ta, nguy hiểm của ngươi sẽ ít đi rất nhiều. Thừa dịp hắn phân tán sự chú ý của Vân Kiên, ngươi thậm chí có thể theo ta cùng hồi kinh trước.”

Ta dở khóc dở cười: “Ta sao có thể đồng ý?”

Vân Xuyên cười cười: “Bởi vậy ta không nói với ngươi chuyện hồi kinh. Ngươi yên  tâm, ta sẽ không để Nguyễn Trúc Thanh xảy ra chuyện gì… Lý do cũng như ngươi trước đây không muốn để cho Hiếu Ai Thái Tử chết như thế.”

Ta không hiểu sao trên mặt lại nóng lên, cũng không biết là mình xấu hổ vì cái gì: “Cái đó không giống nhau.”

Vân Xuyên gật đầu một cái, biểu tình bình thản nhưng ánh mắt đang cùng ta đối diện lại rất phức tạp: “Ta biết, nhưng ta sợ.”

Ngươi sợ cái gì? Trong lòng ta thở dài.

Hai con đường thủy bộ đều bị vây kín, bồ câu của Tửu lão quỷ lại trở thành con đường được trọng dụng nhất. Lão truyền tin qua đây nói Vân Xuyên lần này thân chinh, người trong cung còn chưa biết. Ngoài thành đã bị bao vây tứ phía, xem ra lần này Hoàng đế đến là đã có chuẩn bị.

Thoáng cái đã đến tối, Bách Nha dùng bồ câu đưa tin trở về nói, tên của kẻ giả mạo hạ nhân Nguyễn Thị khuya ngày hôm trước đã tìm ra rồi. Phù Dao nói trông thấy hắn lén la lén lút ở rạp hát phía cổng sau. Vì vậy thừa dịp hắn không chuẩn bị, lệnh cho mấy người hộ viện đem hắn bắt lại. Trải qua thẩm vấn, hắn đích xác là người của Vân Kiên.

Người được phái đi Thủ bị doanh tung tích không rõ. Bách Nha nói, Nguyễn Trúc Thanh cũng tự mình đi một chuyến rồi.

“Ta muốn gặp hắn.” Tên này không thể bớt liều lĩnh đi một chút sao?!

“Có lời gì thì cứ để cho người khác chuyển lời đi không được sao?” Vân Xuyên vẫn cứ đeo cái bộ mặt kia.

“Ngoại thành Hoài Tô tuy rằng đều là người của ngươi, thế nhưng ngươi đừng quên phía sau đây còn có thủy lộ. Trong nội thành đều là người của Vân Kiên, càng không cần phải nói đến Thủ bị doanh. Hắn đi lần này nhất định là long đàm hổ huyệt lành ít dữ nhiều. Ngươi cho rằng bên cạnh Vân Kiên vẫn còn một họ Triệu tùy ngươi sai phái sao?!” Ta thực sự rất cấp bách, lập tức đứng dậy, kéo cửa ra muốn đi.

Vân Xuyên động tác so với ta nhanh hơn nhiều, một phen túm lấy ta kéo trở về: “Ta nói rồi hắn không sao thì nhất định là không sao! Rốt cuộc thì ngươi có thể đừng ở trước mặt ta đối với hắn quan tâm như vậy không? Rốt cuộc chúng ta có thể đừng vì người khác mà cãi nhau có được hay không?!”

Ta không nói gì: Đây là thời điểm để nói những lời này hay sao?!

“Ngươi có thể để tâm một chút đối với thần tử của ngươi hay không?”

“Hắn là thần tử của ta không sai, nhưng hắn là gì của ngươi?” Vân Xuyên nhìn ta âm u, ánh mắt nóng nảy, “Là ta từng có lỗi với ngươi, nhưng hắn thì không làm ngươi thất vọng hay sao? Hắn tiếp cận ngươi với mục đích khác thì cũng là đang dối gạt ngươi! Hắn đối với ngươi dụng tâm, ta lẽ nào cũng không dụng tâm? Hắn đau khổ, lẽ nào ta thì không?!”

“Không giống nhau!” Ta tức giận phát run.

“Sao lại không giống!”

“Ta không thích hắn! Nhưng mà ta yêu ngươi!”

Hắn rốt cuộc cũng ngậm miệng rồi.

Nhưng ta thì ôm mặt, nước mắt theo hồng sa chảy qua kẽ ngón tay.

Ta cúi người tựa sát lên tường, mặt tường lạnh băng. Nhưng không kịp lạnh bao lâu ta liền bị ôm vào trong vòng tay, bên tai là hô hấp nặng nề cùng tiếng tim đập dồn dập của hắn.

Ta nghĩ, lừa mình dối người chính  là ta. Kẻ không buông tay được cũng là ta. Kẻ không thể quên được cũng chính là ta…

“Ta sẽ sớm xử lý tốt, ở đây chờ ta, đừng đi đâu cả.” Hắn vỗ vỗ lưng của ta, thấp giọng an ủi, ngữ khí bình tĩnh mà ôn nhu.

“Ta muốn đi.” Lòng ta biết hắn sẽ đi chỗ nào, không muốn lưu lại một mình.

“Trăm sự vô dụng chính là thư sinh, ngươi đi thì chỉ cản trở ta thôi.” Vân Xuyên hừ cười.

Trước mắt ta còn hai hàng lệ mơ hồ, không trở ngại hắn đột nhiên cúi người, tầm mắt đảo loạn một cái, hắn lại đem ta ôm ngang lên đặt vào trên tháp: “Ta sẽ phái người ở đây coi chừng ngươi, không cho phép ngươi chạy loạn.”

Nói xong lại hôn lên khóe miệng ta một cái, sau đó liền xuất môn rời đi.

***

Advertisements

3 phản hồi on “Trọng sinh chi bất trứ cẩm – Chương 62”

  1. giaien nói:

    Kỳ khổ quá đi mất, làm gì có ai trọng sinh rồi mà khổ quá như em không (╥﹏╥)

  2. kzyha nói:

    Chào chủ nhà. Chúc chủ nhà năm mới vui vẻ hạnh phúc nha. Cũng rất xin lỗi nàng vì đã làm silent reader á.
    Nàng dịch rất mượt luôn nữa. Nhưng mà hình như ta càng đọc càng k hiểu j. Rốt cục Kỳ có phải thế thân k?
    Vân Xuyên rốt cục có yêu kỳ k, hay vì k đến đc với Thái Tử nên mới đem hết tình yêu dời sang Kỳ như chỗ dựa, còn thật ra vẫn thích thằng thái tử?
    Hình như có mỗi mình ta k hiểu á, nàng biết k giải đáp giúp ta với.
    Với lại, từ lúc thụ trọng sinh tới bi h, công đâu có làm j lợi dụng thụ, cũng k thấy ngược công gì mà toàn thấy ẻm Kỳ tự ngược k hà. Rồi tự dưng 2 đứa huề, chả hiểu sao luôn.

  3. Ta đọc truyện này như lao vào mê cung vậy, âm mưu chồng chất, đan xen. Chắc từ giờ đến cuối truyện sẽ còn 1 cái cuối cùng lớn nhất, đau lòng nhất. Truyện này rõ ràng là ngược độc giả mà T.T


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s